Content on this page requires a newer version of Adobe Flash Player.

Get Adobe Flash player

TIN TỨC
LÊ BẢO TRUNG - CHAPLIN LÀ THẦN TƯỢNG CỦA TÔI

 

LÊ BẢO TRUNG: "CHAPLIN LÀ THẦN TƯỢNG CỦA TÔI"

Cuộc trò chuyện với đạo diễn Lê Bảo Trung diễn ra tại hãng phim LBT của anh trong lúc anh đang sốt ruột chờ đợi phản hồi từ khán giả khi đứa con tinh thần mới nhất của mình, "Gia sư nữ quái" sẽ ra rạp ngày 1-6. Lại là một phim đề tài xoay quanh giới trẻ, và gắn liền với câu chuyện xã hội.

 

Đây không phải là lần đầu tiên anh làm phim cho giới trẻ. Võ lâm truyền kỳ, Bóng ma học đường có phải là những phim thành công?

Với tôi thì nó đã thành công. Bóng ma học đường xuất hiện ngay giữa thời điểm bạo lực học đường lên đỉnh, còn Võ lâm truyền kỳ xuất hiện giữa lúc thế giới ảo đang là một môi trường đầy ắp cạm bẫy và đáng cho xã hội cần để tâm. Search "nữ sinh đánh nhau" hay "giang hồ học sinh" thử xem, nó gây sự nhức nhối lớn, và tôi nghĩ mình phải làm ngay. Tôi làm phim mang hơi thở cuộc sống, và tính xã hội cao. Mọi người có thể đánh giá rằng phim này hay, hoặc chưa hay, nhưng nếu đã theo sát bước chân tôi ngay từ khi làm những bộ phim đầu tiên, thì đều là những phim mang trong mình thông điệp của cuộc sống.

 

Hầu hết phim của anh đều có yếu tố giáo dục? Anh sẽ tiếp tục đến bao giờ?

Ngay ở Gia sư nữ quái, thông điệp rất rõ ràng. Một cô bé lớp 6, con của đạo diễn Mỹ Khanh đã xúc động và nói với ba bé: "Ba nên bỏ thời gian, đi xem Gia sư nữ quái cùng con nhé, để xem chú Chí Tài thương con mình như thế nào nhe ba". Những giang hồ trong Gia sư nữ quái cũng thế, đó là những giang hồ kỳ lạ nhất trên đời! Tại sao làm giang hồ, mà phải...quy ẩn để tranh thủ mà học? Hoàng Sơn đã năn nỉ gia sư Trấn Thành rằng: "Cậu dạy cho tui cái chữ đi, để tui chết tui hổng nhục", hay xót xa hơn, là anh Hoài Linh thiết tha: "Dạy cho tui chữ để tui hiểu thư của con gái tui nó viết gì cho tui".

 

 

Xem ra, cách tiếp cận của anh khá lạ lùng, khi tạo ra những tuyến nhân vật không giống với cách nhìn bình thường?

Lăng kính hài hước và thoạt nghe, những người khó tính sẽ phản bác ngay, cho rằng phim...thiếu logic và toàn đặt vấn đề ngược ngạo và chả có…hợp lý chút nào. Nhưng tại sao không đặt mình ở những lăng kính nhẹ nhàng, và tôn trọng những ước muốn nhỏ nhoi đó, như…mong muốn biết chữ chẳng hạn?

Tôi muốn làm phim từ những gì gần gũi trong cuộc sống, và bằng trái tim mình. Ngày trước, Hải Âu của tôi làm với cốt truyện đơn giản: bé gái lạc quan dù đôi chân dị tật, còn anh nghệ sĩ múa gặp bi kịch đời mình khi mất cánh tay. Cả hai gặp nhau, và sự lạc quan đã truyền từ trái tim đến trái tim. Tính ra cách đặt vấn đề cũng đâu có mới? Nhưng tại sao nhiều người ủng hộ nó?

 

 Những khán giả không còn trẻ, sẽ cho rằng phim của Lê Bảo Trung là...nhảm, và cho "con nít" coi là chính?

Tôi luôn nghĩ rằng, mỗi khán giả bản thân họ sẽ có cảm nhận của họ khác nhau. Con tôi, 6 tuổi, thích phim chỉ vì "vui, làm con cười", và "con nhìn mấy chú thấy thương quá!". Chữ "thấy thương" từ đứa bé 6 tuổi, đã nói lên rất nhiều điều. Hôm ra mắt báo giới, tôi có gửi vé mời đến một số khán giả quen, là luật sư, là bác sĩ của bệnh viện Chợ Rẫy..., xem xong, anh luật sư nói "phim làm anh cười chảy nước mắt, và có cả nước mắt vì xúc động thời sinh viên của mình", hay chị bác sĩ "trẻ ra, sao cuộc đời này đáng yêu quá! Chị không còn phải ám ảnh hàng ngày với bệnh tật, đau buồn nữa!". Để có những cảm xúc như thế, đâu có gì là khó?

 Nhưng nếu bạn đang chuẩn bị sẵn dự định trong đầu rằng sẽ đi xem một phim Việt theo kiểu "hàn lâm" với những bi kịch tan tóc đau thương, sao lại vào rạp của Gia sư nữ quái? Tính giải trí của nó cao, thông điệp cũng chẳng giáo điều, lên gân hay dạy dỗ ai cả, cũng chẳng có ẩn ý hay hình mẫu cao siêu nào. Tôi không chọn hướng đi đó. Còn "bác" nào muốn xem phim loại đó, muốn cân não khi xem, thì hãy chờ đấy!

 

 

Trước đây, Bóng ma học đường, và cả…Đẻ mướn, cũng nhận được một số luồng ý kiến trái chiều về cách làm phim của anh?

Xin đặt vấn đề ngược lại, công chúng chờ đợi điều gì? Góp ý cũng gồm tích cực hay tiêu cực vậy. Bạn đi xem tranh triển lãm, bạn có thể nhận định rằng: "Nếu như thay mảng màu nâu bằng màu đỏ, thì mảng màu này sẽ sáng lên, và tôi cảm nhận rằng nó sẽ đẹp hơn". Thì bạn phải hiểu, phải được học, mới có thể nói đúng điều mình muốn chuyển tải. Còn ví dụ bạn bĩu môi: "Mày mặc cái áo thấy ghê!". Ủa? Vậy thì tôi đã làm gì sai, và tôi đâu thể đón nhận những góp ý như thế này. Bạn ác cảm với thể loại bạn không thích, và bạn nghĩ rằng cuộc sống đen tối và trái ngược những gì tôi thể hiện, thì bạn hơi...ác với những gì đẹp đẽ và trong sáng tôi muốn hướng tới.

 

Xem ra anh giống với một nhà xã hội học hơn là đạo diễn?

Tôi là đạo diễn. Nhưng câu chuyện của tôi sẽ được kể đơn giản, chẳng định hướng hay phân tích gì cao xa như những chuyên gia cả. Chỉ cần biết tốt, hay xấu, khán giả sẽ có quyền quyết định, đừng ai nói thay lời khán giả!

 

Chọn Bảo Thy, Isaac, Trấn Thành, chưa kể Hoài Linh, là những người có lượng fan ủng hộ hùng hậu, có lẽ sẽ đảm bảo doanh thu cho anh trước đã?

Thật sự khi chọn Isaac, tôi chả biết cậu này là ai cả! Khi tôi đang "đuối" khi vai diễn cuối cùng chưa chọn được, Bảo Thy cũng là người đã khen Isaac rất nhiều. Còn anh Hoài Linh thì gợi ý: "Cái cậu Isaac này cũng ổn đó, hát tốt nhảy đẹp, lại được Ngô Thanh Vân đào tạo!" Từ đó Ngô Thanh Vân là người đưa Isaac đến hãng phim. Cầm kịch bản lên và chỉ thoại câu đầu tiên, tôi đã bất ngờ hoàn toàn đến mức phải hét lên: "Cậu gia sư của tôi đây rồi!". Cái Isaac còn thiếu, chỉ là kinh nghiệm và bản lĩnh diễn xuất ở những đoạn "zic zac" một chút trong nội tâm nhân vật biến đổi liên tục.

 

Nhưng Isaac là một ca sĩ rất trẻ, lại chưa hề đóng phim lần nào?

Cảnh Isaac chẳng đặng đừng mà từ chối lời cầu xin khẩn thiết của ông trùm Chí Tài, chỉ mong gia sư tiếp tục kiên nhẫn và giảng dạy tiếp cho con gái ngỗ ngược của mình, hay cảnh gia sư Isaac bùng nổ và giữ lại danh dự của mình trước những dèm pha, hạ nhục của cô gái ấy, cho đến những cảnh nhớ nhà, xót xa của Isaac cùng Trấn Thành, sau những trận cười nghiêng ngả…đó là những cảnh mà xem phim tưởng chừng như đơn giản, nhưng nó đòi hỏi bản lĩnh rất lớn, và sự tập trung rất cao, và tôi tin Isaac đã đáp ứng được điều đó, mặc dù cậu ấy là người mới.

 

Trong trailer phim, tôi đặc biệt chú ý bối cảnh nhà trọ của hai chàng gia sư, nó rất…lạ lùng và không giống như một nhà trọ sinh viên?

Những gì trong Gia sư nữ quái, là chính con người và ký ức của tôi. Ngày tôi ở trọ nơi căn nhà kho ẩm thấp dưới chân cầu chữ Y, phải dọn dẹp khổ sở và tận dụng từng chút một, để làm đạo cụ dựng tiểu phẩm trả bài cho thầy, và chế cả xe, bàn, móc áo… Tôi biến căn nhà kho nhàm chán đó thành một niềm vui lớn, để khỏi thấy tủi thân cuộc sống cơ hàn lúc đó. Tôi nghĩ rằng Isaac và Trấn Thành đã hiểu điều đó và làm rất tốt trong căn nhà độc nhất vô nhị giữa Sài Gòn xuất hiện trong Gia sư nữ quái, với đầy ắp sáng chế và những mảnh tường thật đẹp, chở theo những sáng tạo kỳ thú.

 

 

Tại sao lại là Bảo Thy và Isaac?

Khi đặt câu chuyện của mình tâm huyết cho một diễn viên nào đó để chuyển tải, thì trong quá trình dài đi tìm khổ sở từ chuyên nghiệp đến bán chuyên lẫn không chuyên, với yêu cầu đặt ra là một người có thể hát, diễn, và nhập vai, nhảy múa… Với tính chất nhân vật "phức tạp" như thế, Bảo Thy và Isaac là hai người được tôi lựa chọn. Riêng Isaac, nói không ngoa, cậu ấy là một sự phát hiện mới.

Hài hước, vui nhộn, và hoạt náo để lấy cảm tình của khán giả, thì không ai qua được Trấn Thành. Nhưng ở cánh còn lại, một gia sư có chiều sâu về cảm xúc, thì Isaac "cực khổ" hơn khi phải trau chuốt từng cử chỉ, ánh mắt của mình. Tôi hài lòng về Isaac.

 

Anh bắt đầu nghĩ đến việc lên Sài Gòn và học làm phim từ khi lúc nào? Khi nền điện ảnh nước ta lúc đó gần như là con số không?

Những đoàn chiếu phim lưu động ở quê là điều mơ ước của đám con nít quê tôi. Mà muốn xem, phải có vé! Mà mình thì con nhà nghèo, đành chui...lỗ chó để vào "coi cọp". Tôi đặc biệt mê vua hài Sác-Lô (Charlie Chaplin) và thần tượng điên cuồng. Cười ra nước mắt, trong những hoàn cảnh khó khăn, bi quan nhất, người ta vẫn cười được. Nụ cười lạc quan dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Thần tượng này làm ảnh hưởng ít nhiều đến phong cách làm phim của tôi, và đặc biệt là cách đặt thông điệp vào Gia sư nữ quái

 

Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện thú vị này!